![]() |
|
#11
|
|||
|
|||
|
A ha! Có chuyên môn, giọng nói cũng khác. Có con số cụ thể. Tôi chỉ biết lờ mờ, không có con số gì cả. Các bạn nói về cấy dày và năng suất, thì tôi không rõ, vì phải là nhà nghề thực sự bắt tay vào làm mới nói được. Tôi sống ở nhà quê miền Bắc, chỉ biết về Lúa qua bà con nói chuyện với nhau, và các triển lãm nông nghiệp thôi. * Chuyện bạn nói lúa miền bắc đưa lên Tây Nguyên trồng có năng suất cao vì cấy dày, thì không phải đơn giản đâu. Đó là may mắn hợp khí hậu thôi. Thế lúa miền Nam đưa lên Tây Nguyên trồng thì sao? Còn lúa Tây Nguyên đưa ra miền bắc và đưa vào miền nam trồng thì sao? Có phải cứ dày là được không? Không. Dày quá thì chỉ thu được rơm rạ nhiều thôi. Chân lý của nhà nông là: Cấy mật độ thích hợp cho giống lúa ở khi hậu đó. Thế nào là thích hợp? Phải cấy thử rồi so sánh mới biết được. Nói chung miền bắc lạnh hơn, đương nhiên năng suất không thể nào so với miền nam hay Tây Nguyên được. Lúa mùa cũng ngắn ngày hơn, năng suất hơn, ăn ngon hơn, và thành phần dinh dưỡg cao hơn lúa chiêm mà. Miền Nam và Tây Nguyên làm gì có vụ Chiêm? * Ở đây, chúng ta bàn về máy cấy. Đối với máy cấy, thì khoảng cách có thể tuỳ ý sắp đặt, không có vấn đề gì. Chỉ có điều là thời gian lúa bén rễ, phục hối sức con gái mơn mởn, mới là đáng bàn thôi. Ngày xưa, máy cấy chưa đáp ứng được điều này. Máy cấy cũng rất rẻ. Thợ mộc mới học nghề cũng đóng được máy cấy. Nguyên liệu cũng chỉ trong làng, không cần phải gỗ to xẻ ván lớn, mà chủ yếu là tre. Máy cấy rất nhẹ, một tay lôi xềnh xệch trên mặt ruộng. Nếu tính giá thành đầu tư máy cấy này và công thuê cấy thì vẫn rẻ hơn. So sánh với thiệt hại lúa chậm bén rễ và phục hồi, thì vẫn có lợi. Có điều là cái lợi này không nhiều, mà lại xài vài lần trong năm, nên bà con không thấy nó lợi hơn cấy tay bao nhiêu. Thôi, cứ chịu khó lội nước lạnh cắt mấy ngày là cấy xong lúa. Rất buồn cho bà con là ruộng ít quá, không có để có thể cấy máy. * Nếu máy cấy có thể cấy khéo như bàn tay các mẹ các chị, và nhỏ chỉ bằng cái bàn thôi (2 mét) và tháo lắp dễ dàng thành những thanh sắt nhỏ, bó gọn thành một bó nhỏ, thì rất có thể được bà con hoan nghênh. * Nói thêm: ở Mỹ, lúa không trồng mà gieo. Sản lượng lúa của Mỹ cũng cao, mặc dù năng suất thấp. Họ lấy diện tích để áp đảo công cấy lúa, và không cần máy cấy lúa. * Kể chuyện truyền miệng về bác sỹ Lương Đình Của: Thuỏ ấy mới có kỹ thuật cấy ngửa tay, nhưng bà con vẫn quen cấy úp tay. Cấy úp tay thì chậm hơn, vì có động tác thừa, và cây lúa bị giúi khá sâu xuóng bùn. Cáy ngửa tay thì nhanh hơn, vì khi lấy nhánh lúa thì úp bàn tay, và khi ngửa ra thi cây lúa bị giúi xuống ngay, không phải quay thêm nửa vòng nữa. Có điểu người mới tập cấy ngửa tay thì đôi khi giúi mạ chưa đủ sâu, khiến nó có thể bị nổi lên sau đó một lúc. * Một hôm bác sỹ LĐC và một nhóm cán bộ và kỹ sư ngồi trên xe hơi, lúc đó là xe con cóc quân sự sơn xanh, mui vải bạt, đi ngang qua một nhóm bà con đang cấy lúa. Bác sỹ mới nói, "Xin bà con áp dụng kỹ thuật mới, cấy ngửa tay đi." Mấy bà con không nghe, lại xầm xì với nhau, "Ông ấy chỉ nói thôi. Có giỏi xuống đây cấy đi." Nào ngờ xe dừng lại. Bác sỹ và mấy kỹ sư xắn quần lội xuỗng ruộng. Bác sỹ ném những bó mạ xuông ruộng cách nhau đều, rồi bắt tay cấy thoăn thoắt, chân bước xéo bước lùi rất nhanh nhẹn. Cấy đến đâu thì vừa hết mạ đến đấy, tiếp tục bó mạ khác. Hàng cái hàng con thẳng tắp đâu ra đấy. Bà con coi bác sỹ cấy, thấy ngay cái công phu không phải chỉ vài phút, mà phải hàng ngày, hàng mẫu ruộng mới được trình độ cấy như vậy. Sau đó bà con mời bác sỹ lên bờ, nói chuyện kỹ thuật cấy một hồi, vui vẻ chúc bác sỹ lên đường công tác thuận lợi. * |
| CHUYÊN MỤC ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI |
![]() |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|